Trang chủ » Bài văn cảm nghĩ về một đêm trăng đẹp lớp 7 hay nhất

Bài văn cảm nghĩ về một đêm trăng đẹp lớp 7 hay nhất

Bài làm 1
 
Chiều buông nhanh, từng ánh nắng tắt dần trên ngọn cây, bụi cỏ. Hoàng hôn đến trong màn tối âm âmrồi chuyển dần sang không gian sáng ngập ánh vàng trong trẻo. Trăng đã lên rồi. Cánh đồng, khu vườn, mái nhà… tất cả đều được phủ ánh sáng mát dịu của ông trăng.
 
Dưới ánh trăng, mọi vật đều như to lên, cao lớn hơn. Luỹ tre làng in từng chiếc lá tre lên mặt cỏ. Bóng bụi tre in trên mặt đất trông rõ từng cây tre vươn cao, lá tre lay động, bóng lá cũng nhảy nhót theo. Cánh đồng lúa xanh thẫm. Một cơn gió qua, sóng lúa gợn nhẹ, nhấp nhô dưới ánh vàng. Như cùng hoà hợp với ánh trăng, tiếng côn trùng rả rích cất lên. Tiếng dế nghe từ đâu xa lắm vọng đến. Điệu nhạc vĩ cầm của dế đệm đàn cho bài ca của chú ve sầu. Con đường làng trải rộng dưới ánh trắng vàng. Trên khoảng sân rộng, trẻ con tụ tập chơi đùa, múa hát. Phụ nữ chẻ lạt, sàng gạo dưới ánh trăng. Họ vừa làm, vừa trò chuyện về mùa màng, về giá cả trong buổi chợ. Tiếng trò chuyện của người lớn hoà lẫn với giọng cười, câu hát của trẻ con và tiếng côn trùng thành một bản nhạc hợp âm cao vang vang khắp xóm làng.
 
Trăng lên cao hơn ngọn tre, rót ánh sáng vàng óng lên mọi vật. Ánh trăng không còn soi nghiêng mà như chảy ra, tan thành một thứ ánh sáng trong vắt, rưới lên mọi vật. Lũ chó sủa vu vơ và nhảy cẫng lên cùng bọn trẻ.Chó cũng mừng trăng. Trên đường, người làng đi làm ở nhà máy tan ca về muộn, vừa đi vừa nói chuyện râm ran. Trời về khuya, trẻ con đã đi ngủ. Mọi người thu dọn thúng, lạt, sửa soạn đi ngủ. Ông trăng lúc này đã ở lưng chừng trời. Trăng sáng vằng vặc làm mờ hẳn các vì sao, chỉ có chòm sao Bắc Đẩu là sáng rực. Trên vòm trời trong veo, bát ngát ánh vàng, ông trăng điềm tĩnh ngắm nghía trần gian. Gió nồm hây hây thổi, ru mọi người vào giấc ngủ êm dịu, say nồng.
 
Em đi xa, vào thành phố mới thấy yêu vẻ đẹp của đêm trăng nơi quê làng, yêu nếp sinh hoạt mộc mạc của người dân quê hương. Thành phố sáng rực ánh đèn màu làm em nhớ quê, nhớ những đêm trăng vui vẻ múa hát hồn nhiên. Em sẽ cố gắng học tốt để đến kì nghỉ hè được theo mẹ về quê.
 
Bài làm 2
 
Nếu có ai hỏi tôi: “ Bây giờ có một điều ước, thì bạn sẽ ước gì?”. Tôi không cần ngẫm nghĩ mà sẽ trả lời ngay: “ Tôi ước được về quê để tận hưởng cuộc sống thanh bình, yên ả nơi đó.” Trong những lần về quê ngoại chơi, có một  đêm trăng rằm đã ghi sâu trong tâm hồn thơ ngây, non nớt của tôi lúc bấy giờ.
Khi cả gia đình tôi vừa dọn mâm cơm chiều ra thì lúc đó trăng cũng đã lên rồi. Lúc này, bầu trời cao vời vợi, những đám mây cứ trôi bồng bềnh. Kìa! Xa xa, phía chân trời vẫn ửng sáng. Màn đêm nhàn nhạt bao trùm khắp nơi. Vầng trăng đang từ từ nhô lên sau rặng tre đen của làng, tròn vành vạnh. Trăng bây giờ đã lên cao, tỏa sáng khắp mọi nơi. Xa xa, phía đầu làng, là dòng sông hiền hòa, lóng lánh gợn sang lăn tăn. Dòng sóng sánh, vàng chói lọi như một đường trăng lung linh dát vàng. Ngoài đồng, quang cảnh thật vắng lặng, tĩnh mịch. Vạn vật say sưa tắm ánh trăng trong. Các chú đom đóm thì chơi trò ú tim bay lượn khắp nơi, trốn ở trong các kẽ lá hay quanh lũy tre. Những vì sao đêm long lanh như những ngọn nến đang giúp sức tỏa ánh sáng cùng vầng trăng ấy. Cây cối dựa vào nhau dường như đang chìm vào giấc ngủ. Gió đồng thổi lồng lộng, thảm lúa cứ nhấp nhô, nhấp nhô tới tận mãi chân trời. Nhìn từ xa, tôi cảm thấy làng mình là một bức tranh quê thanh bình, tĩnh mịch. Đứng ở sân ngắm ánh trăng đẹp và nghe khúc nhạc kì diệu của thiên nhiên, tôi cảm thấy lòng mình lâng lâng sảng khoái .
Tôi yêu buổi tối ở quê, yêu cả ánh trăng kì diệu trong đêm rằm ấy. Nó đã để lại trong tôi một ấn tượng khó phai. Lúc này, chắc mọi người đã đi ngủ hết. Chỉ còn ánh trăng lấp lánh, thao thức trong đêm.
 
Bài làm 3
 
Những đêm trăng sáng tỏ,
tôi cùng bà thường ngồi cạnh cửa sổ để ngắm trăng lên, thật là thíchkhi được nhìn ánh trăng từ từ nhô lên khỏi rặng tre cuối làng. Càng lêncao, càng nhạt màu, trăng càng toả sáng hơn, bóng tối từ từ nhường chỗcho ánh sáng huyền dịu của vầng trăng. Bầu trời trong và xanh thămthẳm, thỉnh thoảng có một vài đám mây trắng bay qua tạo cho bầu trờimột không gian huyền ảo. Những chị sao thường ngày yểu điệu lấp lánhkhoe sắc là vậy, thế mà giờ đây phải khép mình trước ánh sáng rực rỡcủa chị Hằng. Càng tuyệt dịu hơn, gió hiu hiu thổi. Chưa hết, hoa mẫuđơn, hoa chiếu thuỷ khe khẽ lắc kư theo gió.
Ánh sáng thấm đượm đất trời, xóm làng ruộng đồng, dòng sông và mây gió.Con người cùng cỏ cây, muôn vật sáng đẹp hơn, nồng nàn dưới ánh trăng
Đêm trăng ở thành phố .
Vào những ngày đẹp trời, cứ mỗi buổi tối, ông trăng tròn lại xuất hiệntrên bầu trời, trên những ngôi nhà cao tầng. Ông trăng bay lơ lửng, tỏacái nhìn trìu mến xuống thành phố Hà Nội thân yêu.
Buổi tối ngày hôm ấy mới đẹp làm sao. Tôi ra ngoài ban công nhìn ánhtrăng tỏa. Trăng tròn vằng vặc từ từ bay lên theo gió. Ánh trăng sángđến nơi nào, nơi đó cất tiếng hát, tiếng cười vui vẻ. Trăng đêm nay soisáng khắp đất Việt Nam. Trăng sáng vằng vặc chiếu khắp thành phố, làngmạc, núi rừng, nơi quê hương thân thiết của mọi người. Trăng soi sáng những ống khói nhà máy chi chít, cao thẳm, rải trên đồng lúa bát ngát vàng thơm, cùng
với nông trường to lớn, vui tươi. Cũng từ vầng trăng này, làn gió nhènhẹ, mát rượi tỏa ra làm tuôn chảy những ánh vàng tràn trên phố phường,trải dài khắp thành phố. Tôi nhìn trăng, nhìn mãi, nhìn mãi và nghĩ sựtích chú Cuội ngồi trên cung trăng. Kể ra chú Cuội cũng tài thật, ngồimãi bên gốc đa của mình mà không đi đâu cả. Nghĩ đến chị Hằng mỗi nămchỉ xuống chơi với các em thiếu nhi một lần vào Trung thu, tôi lại nhớ,nhớ chị lắm! Tôi ước mong chú Cuội sẽ lại trở về sống với con người,chị Hằng sẽ xuống chơi cùng các em vào những ngày mười lăm hàng tháng.Nhưng cái ước mong đó chỉ là ảo ảnh, hi vọng mỏng manh. Trăng dấp dướigiữa muôn vạn vì sao. Ánh trăng óng ánh tỏa trên khắp cành cây, hoa láđể rồi chúng toát ra một màu vàng tươi đẹp. Trăng chiếu xuống dướiđường làm những khuôn mặt thanh niên tươi trẻ hơn. Trăng cũng có một tình yêu vĩnh cửu như con đối với mẹ. Trăng yêu quý trái đất của mình,yêu quý hành tinh của mình, yêu quý những con người thông minh, cần cùsáng tạo, yêu lao động của mình. Hình như trăng đặc biệt yêu quý nhữngem nhỏ đang vui chơi, học hành dưới mái trường mà trăng đã ôm ấp vàotận trong tim. Trăng còn tỏa ánh sáng của mình vào những chậu cây cảnhcó nhiều sự sống hơn. Trăng cứ hiện lên trước mắt tôi, không bao giờdứt ra được trong đêm nay. Tôi mơ mộng, tưởng tượng như trăng đang đến sát bên mình và khẽ nói với tôi:
– Bạn làm gì đấy? Tôi trả lời:
– Tôi đang mơ mộng đây!
Đến khi giật mình trở lại, tôi mới biết đó không phải là trăng, chỉ làtôi tưởng tượng mà thôi. Trăng còn phải đi đây, đi đó xem xét đất nướcmình nữa chứ. Sao hôm nay tôi kì lạ đến vậy, cứ mơ mộng tưởng tượngsuốt? Vì ánh trăng đêm nay đấy các bạn ạ! Các bạn có thấy trăng đẹpkhông? Tôi thầm cảm ơn trái đất đã tạo nên vầng trăng đẹp thế này đểtôi yêu đời hơn, mơ mộng hơn, học giỏi hơn… Tôi rất sợ, sợ lắm khitrăng bị làm sao đó. Tôi ngồi ngắm trăng cho tới lúc trăng tan dần? Saotrăng lại tan? Tôi tự hỏi tôi. Một đám mây không biết từ đâu đến, chenvào vầng trăng và vầng trăng cùng tan dần. Thế là buổi tối ngày mai,tôi mới gặp lại được vầng trăng. Một ngày dài quá, dài quá, tôi khôngbiết có chịu đựng được hay không? Tôi đang nhìn theo bóng dáng trăngthì mẹ gọi tôi vào ngủ. Tôi không muốn ngủ chút nào nhưng vẫn phải vào.Vào trong chăn, tôi vẫn còn nghĩ đến trăng và thiếp đi lúc nào khôngbiết.
Vầng trăng đã đi tận vào trong giấc ngủ, vào tận trong giấc mộngcủa tôi.
Trăng đêm ấy đã để lại cho tôi nhiều ấn tượng sâu sắc. Dù đã đi đâu rất xa, dù có ở nơi nào đi nữa, nhưng tôi cũng sẽ không bao giờ quên vầng trăng tròn vằng vặc. Tôi sẽ không bao giờ quên.

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top