Trang chủ » Bài văn Cảm nghĩ về mùa đông lớp 7 hay nhất

Bài văn Cảm nghĩ về mùa đông lớp 7 hay nhất

Bài làm 1
 
Bầu trời mùa đông trên quê hương thật nhanh và bất ngờ. Không còn bầu trời xanh ngắt thăm thẳm cao vời vợi của mùa đông không còn mùi hương bưởi thoang thoảng trong vườn bà, không còn sắc vàng rực rỡ của hoa cúc. Mà thay vào đó bầu trời trở nên xám hơn, mây nặng nề hơn cảnh sắc nhuốm màu u ám. Buổi sớm mùa đông trên con đường làng không còn tiếng cười nói nhộn nhịp của các bà, các mẹ cùng nhau ra chợ mà thay vào đó những chiếc áo khoác dày, những tiếng xuýt xoa bởi cái lạnh giá cùng những bước chân hối hả trên đường khiến cảnh vật trầm buồn hơn. Cây cối trong vườn nhà cũng im lìm, không còn những tán lá xanh mướt hay tiếng chim ríu rít mỗi buổi sớm đầu hè. Chú gà trống cũng dậy muộn hơn và đôi khi còn không chịu cất tiếng gáy, ông mặt trời cũng lười biếng, uể oải, trong khi chị gió vẫn vun vút ngoài trời như muốn trêu đùa và mang những chiếc lá còn sót lại trên cây đi tới một nơi xa. Ao làng cũng trầm buồn nằm ngủ không chịu đánh thức những chú cá hay bác cóc dậy tắm nắng như những ngày hè.  Những thửa ruộng nằm ngủ giấc dài sau một mùa vụ vất vả để lấy sức cho những mùa vụ tiếp theo để giúp những người nông dân mang về những hạt thóc căng tròn. Bác tre già đang cùng chị gió hát vang những bài hát mùa đông ồn ã.
 Mùa đông đi kèm với những cơn mưa lạnh buốt khi thì dữ dội, khi lại rả rích nhưng cũng đủ khiến con người lạnh thấu từng thớ thịt. Khi những ánh nắng yếu ớt cố trải dài trên đường phố thì gió bắt đầu nổi lên mang theo những đám mây  đầy hơi nước và chẳng mấy chốc những hạt mưa đầu tiên như nhảy dù xuống mặt đất. Mưa rơi, nước lênh láng khắp mặt sân, trải dài trên đường đất, tí tách rơi trên hiên nhà , hối thúc những bước chân trên đường vội vã hơn để trở về nhà. Nếu không có việc thì mùa đông con người sẽ chỉ muốn vùi mình trong chăn ấm với những giấc ngủ thật ngon lành. Rồi cũng có khi mưa ngớt, nắng cũng có khi gắng mình lên lỏi vào song cửa nhà bên, cùng chiếc lá bàng đỏ ối cố thắp lên chút lửa xua tan đi cái lạnh giá của mùa đông. Tường nhà bên những bông hoa trạng nguyên vẫn phô mình trong gió như chẳng cảm nhận hơi lạnh của mùa đông. Thấp thoáng đâu đó trên con đường làng những chiếc khăn quàng đỏ trên vai cùng những tiếng gọi nhau í ới của học sinh trên đường về nhà sau giờ tan học. Tất cả tạo nên bức tranh làng quê mộc mạc, dịu dàng và đầy gam màu độc đáo trong thời tiết mùa đông.
 
Mùa đông khiến mọi người dân ít ra đường hơn, mọi hoạt động trở nên chậm rãi hơn, nhưng cũng mang theo bao khác lạ, bao nét độc đáo cho thời tiết của đất nước Việt Nam xinh đẹp. Và mọi người cũng như cây cối có thời gian nghỉ ngơi sau bao ngày vất vả làm việc. Bức tranh làng quê cũng được khắc họa ở nhiều góc cạnh khác nhau để từ đó phô lên được vẻ đẹp của quê hương trên nhiều góc độ. Mùa đông là vậy nhưng chẳng ai có thể ghét bỏ được mùa đông, bởi mùa đông là mùa để cho vạn vật có bước chuyển mình rực rỡ cho mùa xuân.
 
Bài làm 2
 
Tôi vẫn dành một sự ưu ái cho mùa đông và những cảm xúc về mùa đông. Hôm nay là một ngày mùa đông gió lạnh… Lạnh đến mức tôi chỉ muốn ở yên trong phòng, trùm chăn co ro với đống sách vở hỗn độn của mùa thi. Khánh Huyền Người ta bảo rằng mùa thu dành cho sự lãng mạn và bay bổng, mùa hè thì sôi động những niềm vui còn mùa xuân cho sức sống căng đầy, vậy mùa đông thì sao? Cô đơn và lạnh lẽo chăng? Không hẳn là yêu, nhưng tôi thích mùa đông – mùa của những cử chỉ yêu thương, mùa của những cảm xúc nhẹ nhàng và lãng mạn và mùa của những ký ức ngọt ngào, mến yêu khi tâm hồn ta xao động. Mùa đông để nhớ, để yêu thương và mùa đông để chờ đợi một cái gì đó quen thuộc mà mới mẻ. Mùa đông, mùa để quan tâm, để yêu thương, và mùa cho cái lãng mạn được hồi sinh mạnh mẽ. Thử nghĩ cuộc sống thiếu lãng mạn, thiếu những cử chỉ quan tâm nhẹ nhàng, thiếu những lúc chúng ta sống chậm lại để cảm nhận cuộc sống, cảm nhận thiên nhiên và cảm nhận tình yêu thì đó có phải là sống không? Sống một cuộc sống nếu thiếu tình yêu thì có thật là sống không hay chỉ tồn tại mà thôi?
Liệu nó có như quy luật xuân – hạ – thu – đông không? Sao mùa đông lại trước mùa xuân? Tự nhiên luôn có cái lý của nó. Mùa đông, mùa của sự khắc nghiệt nhưng cũng là mùa của những ai biết cách yêu thương. Mà khi đã có thể sưởi ấm con tim nhau qua mùa đông ấy, hãy bình yên đón nhận tình yêu, vì đó chính là mùa xuân, mùa của sức sống căng tràn, mùa của yêu thương đích thực. Nhiều người bảo: Tình yêu bắt đầu từ ánh mắt, được nuôi dưỡng bởi nụ hôn và kết thúc bằng nước mắt. Nhưng với tôi, dù đã thực sự chứng kiến nhưng tôi vẫn muốn tin: tình yêu sẽ được bắt đầu từ những cử chỉ yêu thương nhẹ nhàng, được nuôi dưỡng bởi sự quan tâm và chỉ kết thúc khi người ta ngừng yêu thương nhau nữa! Mùa đông là thế – lạnh lẽo thật, nhưng nó sẽ ấm áp nếu ta tìm cho mình một sự yêu thương nhỏ bé mà đủ sức nóng để sưởi ấm cả một con tim. Mùa đông gắn với bao kỷ niệm và yêu thương như cái cảm giác gió lạnh phả vào mặt từng cơn, từng cơn khiến đôi khi thấy cô đơn và lạnh lẽo. Và chính những lúc ấy, quá khứ lại hiện về. Ký ức về mùa đông ấy đôi khi vẫn hiện hữu, rõ nét và đầy đủ. Đôi khi tôi vẫn còn cảm nhận được hơi thở của mùa đông ấy, mùa đông mà tôi từng rất yêu thương, mùa đông mà tôi thực sự cảm nhận được một chiếc khăn len có ý nghĩa thế nào. Một chiếc khăn là đủ để sưởi ấm cả một mùa đông, sưởi ấm một tâm hồn, một trái tim.. Nhưng giờ thì có lẽ nó đã trở nên lạnh, rất lạnh và có lẽ cũng vô nghĩa với tôi rồi… Tôi đang thử thay đổi, thử làm những gì mình không nghĩ là mình sẽ làm. Có người bảo, ừ thì cứ thử đi… mở rộng lòng hơn một chút.. .Biết đâu "mùa đông ấm áp sẽ về"… Thật sự cũng muốn.. Nhưng lại sợ. Sợ lại phải gặp mùa đông không mong đợi, không chào đón… Mà thôi cứ kệ. What will be will be… Nếu ai hỏi tôi muốn nhận được gì vào mùa đông này, tôi sẽ nói đó vẫn là một chiếc khăn và thêm tách cafe nóng. Một chiếc khăn cho tôi sự ấm áp, một chiếc khăn có khi lại giúp tôi không còn sống trong hơi thở của quá khứ nữa. Còn tách cafe có lẽ sẽ giúp tôi tỉnh táo hơn, lý trí hơn..Để rồi tôi lại tiếp tục trên con đg` của mình… Tôi yêu sự ấm áp trong cái gió lạnh của mùa đông.
 
Bài làm 3
 
Vẫn cơn mưa đó, vẫn hạt mưa kia, …nhưng nay mưa không phải là một cơn mưa chợt đến và chợt đi mùa hạ, mà chính là một cơn mưa đúng nghĩa, mưa mang đến những xúc cảm lặng lẽ và âm thầm – tình cảm ấm áp trong cái lạnh mùa đông…….
 
Trước đây mưa mang theo những cánh phượng hồng, những lá bàng xanh và những kỉ niệm của một thời học trò đã qua – một thời mà cuộc thi chuyển cấp đã diễn ra rất sôi nổi, mang theo nhiều niềm vui và nỗi buồn của bao người, bao năm đèn sách…Mùa hè nóng, và mưa mang theo hơi ẩm của đất trời, cả hai hòa quyện vào nhau tạo nên một chữ " hạ " nóng – ẩm – chỉ một chữ mang lại biết bao nhiêu là cảm hứng sáng tác thơ văn và nhạc phẩm đã đi vào lòng người bao thế hệ.
 
Giờ đây chuyển đông, đất trời không mang hơi ấm nữa, ngay cả vào trưa vẫn còn cảm thấy cái " se se lạnh " trong cái ánh chói chang của nắng…Người ta thường bảo rằng trong cơn mưa ta sẽ nhìn thấy chính bản thân qua từng hạt nước rơi, qua từng giọt nước mắt lăn dài trên má. Và qua đó có thể không ít người sẽ nghĩ rằng " mưa chẳng qua chỉ là biểu tượng của sự yếu đuối, hèn nhát mà qua mưa tất cả những nỗi buồn đau sẽ trôi theo dòng nước mắt, và sẽ không có ai biết rằng ta đang khóc ???" , " mưa xấu lắm "…
 
Nhưng khóc trong mưa hay lao đầu bước chân ra khi ngoài trời mưa đang xối xả thì đối với mỗi người đó là cách thể hiện tâm trạng của mình. Khóc ư ? – một nhận định cũ rích vẫn còn tồn tại xưa nay : khóc là hèn nhát, yếu đuối và đó chỉ dành cho phải nữ thôi…- không một ai có quyền nói được như thế, vì khóc không đơn giản chỉ là nhu cầu sinh lí của con người, nó không định nghĩa được và chỉ xuất phát từ con tim chân thành….Tâm trạng buồn nên lao đầu vào cơn mưa để tìm cho mình một khoảng không yên bình chăng ? Đó có phải là một kẻ điên cuồng vọng tưởng không ?…
 
Mưa không phải là sở hữu của riêng một ai cả, cũng không phải là của riêng một mùa nào cả – chỉ đơn giản là một sự xuất hiện khác biệt ở từng giai đoạn…Nếu như cuộc đời chúng là một năm, thì mưa sẽ là tâm trạng luôn dừng lại và lắng đọng ở từng khoảnh khắc, từng " mùa " trong " năm " – Luôn xuyên suốt qua từng thế hệ , có lúc nào mưa đã nghỉ ngơi ?…Mưa đẹp có người nào hay , mưa mang sức sống đến cho muôn loài.
 
Chiến thắng bản thân chính là ta đã vượt qua số phận khắc nghiệt và dễ dàng đứng lên trong mọi hoàn cảnh : biết bao con người vẫn tất bật ngày ngày vẫn làm việc trong buổi sớm mai sương còn dọng lại trên lá, vượt qua bao cơn gió buốt tê để chờ mong một hạnh phúc ấm áp phía trước…cô lao công đường phố vẫn cần cù âm thầm quét dọn đường phố khi trời tối, chú công nhân bốc vác vẫn siêng năng khi bình minh chưa mở mắt, bác tài xế xe buýt ngày ngày vẫn bôn ba trên chiếc xe bất kể sáng sớm, …những việc làm của họ vẫn diễn ra đều đặn thường xuyên trong trời đông, ấy thế mà họ có chịu khuất phục trước thiên nhiên đâu ? Thành thử ra chúng ta phải khâm phục và noi theo những tấm gương cao cả mà thầm lặng đó, vì chúng ta là hs – chủ nhân tương lai của đất nước – bao gian khó của thiên nhiên thời tiết sao cản chân ta tiến bước được.
 
Hạ khác đông không chỉ là sự cách biệt về nhiệt độ, khác biệt về thời tiết, mà còn có sự riêng biệt về tâm trạng. Nếu hạ là sự háo hức, nhộn nhịp hè đến và pha lẫn một chút man mác buồn vì sắp sang thu, thì đông hoàn toàn là một sự tỉnh lặng âm thầm, nhưng có ai biết được đây chính là một khoảng thời gian để nuôi dưỡng biết bao hi vọng, mong chờ vào một việc gì đó, và biết đâu, một sức sống mới sẽ bật dậy lúc sang xuân thì sao – cầu vồng có xuất hiện sau cơn mưa chăng ? Mưa mùa hạ chỉ làm dịu mát cái cảm giác nóng, có vẻ oi bức của ngày hè…nhưng từ trong cái sâu thẳm của mùa đông lạnh giá, mưa thổi vào một sự ấm áp chứ không hẳn chỉ là bồi tụ thêm cho cái…"thấu xương" của tiết trời hiện nay.

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top