Trang chủ » Bài văn cảm nghĩ về mua thu lớp 7 hay nhất

Bài văn cảm nghĩ về mua thu lớp 7 hay nhất

Bài làm 1
 
Tôi là một cây cột điện ngoài vỉa hè của một khu phố ở Hà Nội. Đứng đây từ rất lâu rồi, tôi cung cấp điện cho cả khu phố này cũng như đã được chứng kiến Hà Nội “ thay da đổi thịt” qua từng khoảng thời gian trong năm. Mùa đông với cái lạnh buốt giá, ảm đạm ; mùa xuân nhộn nhịp trong cái Tết cổ truyền, vạn vật khoe sắc muôn nơi và mùa hạ là những ngày nóng bức song không kém phần sôi động với lũ trẻ tinh nghịch. Nhưng có lẽ tôi thực sự thích nhất là mùa thu ở Hà Nội – mùa thu mang một vẻ đẹp rất riêng chỉ có ở nơi đây.
Mùa nối mùa qua đi là một định luật của tự nhiên, con người có thể dễ dàng nhận ra đông tới bằng cơn gió rét, mùa xuân với những mầm non lộc biếc, hạ về cùng tia nắng chói chang nhưng không phải ai cũng cảm nhận được mùa thu tới. Thu sang một cách nhẹ nhàng và tinh tế, đọng lại trên tấm áo của bầu trời. Trời thu như cao hơn, rộng hơn, nhuốm một màu xanh vời vợi, mênh mông mà thật dịu mát. Ta sẽ nói lời tạm biệt với cái oi nồng khó chịu để tận hưởng không khí trong lành, khoan khoái của đất trời. Nắng không còn gay gắt, cũng rời xa cơn mưa phùn lắc rắc hay mưa rào chợt đến chợt đi thay vào đó những sợi nắng dịu dàng len lỏi qua ô cửa sổ, bằng ngọn gió heo may mơn man da thịt người đi đường. Thiên nhiên vạn vật như hóa thành êm dịu, còn vương vấn chút hè cuối cùng vậy. Như trong thơ của Hữu Thỉnh, ông thấy thu qua trong làn “sương chùng chình” như cố níu kéo, có sự ngập ngừng, e ấp khi đi qua ngõ nhà ai. Sương thu đã thế, mây thu còn đẹp hơn. Vào những buổi chiều gần Hồ Gươm, người ta có thể nhìn thấy dải mây hồng lơ lửng giống sao tấm khăn voan của cô thiếu nữ vắt ngang nền trời xanh thẳm.
Cây cối mùa thu cũng tiếc nuối từ bỏ bộ cánh xanh tươi chuyển thành những cành vàng úa. Lá vàng rơi cho ta biết thu về nhưng chỉ có vài tuyến phố Hà thành mới có mùa lá rụng. Lá bay bay, âm thầm lìa cành đáp xuống mặt đường, trên nóc nhà và cả vai áo ai kia, một cách thanh thản như thế, nó đem đến cảm giác dễ chịu, từ tốn của mùa. Đố họa sĩ nào pha nổi màu của lá thu rơi? Không chỉ vậy, mùa thu còn cho ta bao hoa trái thơm ngon. Tất cả nắng vàng, cơn gió nồm nam kia đã ẩn vào quả ngọt, giờ đây mọi thứ mới thật sự tròn đầy, tôi thích nhất khi đứng nhìn từng bà bán hàng rong đạp chiếc xe rao bưởi, hồng đi qua. Hình ảnh ấy gợi tôi nhớ về mùi hoa bưởi nồng nàn lan tỏa, ướp trong trang vở học trò, trong mái tóc đen óng của người thiếu nữ Tràng An. Mùa thu Hà Nội còn phải kể tới cốm. Ôi, đây chính là thức quà hoàn hảo nhất mà thiên nhiên ban tặng. Cốm gói trong lá sen, màu xanh ngọc đẹp đẽ và mang một mùi thơm thanh tao, rất đỗi sang trọng mà cũng thật gần gũi. “Ai cốm đây…” tiếng rao ăn sâu vào tâm trí tôi những buổi chiều thong thả như kéo đến một cái gì đó truyền thống của quê hương.
Thu Hà Nội ấp ủ vào nụ hoa loa kèn, hoa cúc vàng rực rỡ, hoa huệ trắng tinh khôi. Sáng sớm các bà, các chị tất tả đạp xe mang những bó hoa ấy đi khắp các tuyến phố lớn nhỏ. Dường như nắng thu làm hoa tươi tắn hơn, gió thu lau giọt mồ hôi trên trán các mẹ và đưa đẩy hương hoa bay xa. Hình ảnh đẹp nhất là con gái Hà Nội trong tà áo dài duyên dáng ôm hoa đi trên con đường lá bay. Hẳn người con trai nào cũng mang hình dáng đó vào trái tim mình mà xao xuyến, nhớ nhung!
Vì Hà Nội thu tới đẹp là thế nên đã đi vào không biết bao nhiêu thơ ca, bài hát của những nhà thơ, nhạc sĩ. Đó là chùm thơ “Thu ẩm”, “Thu điếu”, “Thu vịnh” của Nguyễn Khuyến, “Đây mùa thu tới” của Xuân Diệu hay là “… đám mây mùa hạ / Vắt nửa mình sang thu” trong thơ Hữu Thỉnh. Những vần thơ ấy được sáng tác bởi tâm hồn thi sĩ đang say trước bước đi của nàng thu. Thu là hương hoa sữa quyến rũ của “Em ơi Hà Nội phố” hay đơn giản như “cây bàng lá đỏ”, “cây cơm nguội vàng” với “Hà Nội mùa thu”.
 
Con người Hà Nội sống trong mùa thu cũng có cảm giác bâng khuâng, xốn xang trước thiên nhiên tươi đẹp. Đây có thể là khoảng thời gian tương tư của anh họa sĩ gửi vào bức tranh trên giá, là cô học trò ngượng ngùng cùng những rung động đầu tiên thơ ngây và trong sáng, chính thu đã làm tất cả mọi người thấy thật bình yên và vương vấn một bóng hình hay một cái gì cũng không rõ. Như ở giai điệu của câu hát “Đi giữa Hà Nội, lòng như thầm hỏi tôi đang nhớ ai? Sẽ có một ngày trời thu Hà Nội trả lời cho tôi… ”
 
Còn tôi, tôi nhớ về kí ức của Hà Nội xưa cổ kính và bình lặng. Nhớ những đêm trăng tròn vành vạnh, bọn trẻ rước đèn, phá cỗ tưng bừng đông vui đêm Trung thu, nhớ một cái gì mong manh, dễ vỡ dễ tan như thủy tinh của làn khói nấu cơm chiều từ mái nhà tranh, nhà ngói. Sau bao nhiêu năm, con người và cảnh vật đã có nhiều đổi thay song cái “chất thu” của Hà Nội thì vẫn thế, níu giữ tâm hồn và trái tim của con người để ai đi xa cũng nghĩ về một góc phố nhỏ của mùa thu Hà thành. Chả biết do cột điện tôi già và cổ hủ hay không nhưng đối với riêng tôi, thủ đô xưa vẫn có nét gì khó phai mờ, nó hằn sâu vào tâm trí để mỗi khi thu về, lòng tôi lại nao nao một xúc cảm lạ lùng.
Boong… Boong… Boong… Tiếng chuông nhà thờ đã điểm làm tôi giật mình trở về với thực tại. Dòng người lại tấp nập trên những con đường thẳng tắp. Tiếng nói, tiếng cười làm xôn xao khu phố nhỏ. Hà Nội đang chuyển mình hướng tới một thành phố văn minh, tiến bộ hơn nhưng tôi muốn nó vẫn giữ cho riêng mình, cho cả quê hương và Việt Nam này một chút thu nhẹ nhàng, thanh khiết. Ngoài kia, trên khóm cây, vài chùm hoa sữa đã hé nụ… Thu đã về thật gần… Một mùa thu nữa lại về… Hãy dịu dàng cảm nhận nó nhé, phố cổ của tôi !
 
       Tác giả: Ngô Diễm Quỳnh – Lớp 10D2
 
Bài làm 2
 
Trong một năm mùa thu có lẽ là ngắn nhất nhưng lại luôn mang đến nhiều điều thay đổi nhất trong năm. Nắng thu không chói chang như nắng hạn không xanh xao vàng vọt yếu ớt như nắng mùa đông. Nắng thu óng ánh sắc vàng cuối cùng nhẹ nhàng nhưng cũng rất tươi đẹp. Đã tự khi nào màu vàng đã là màu đặc trưng  mỗi khi thu đến từ hoa cúc trên đường đến những chiếc lá khẽ rơi rụng khi có những cơn gió nhẹ nhẹ lướt qua. Mùa thu còn là mùa của những ngày tựu trường, tôi vẫn còn nhớ lần đầu tiên bước chân vào một ngôi trường hoàn toàn xa lạ với nhiều sự bỡ ngỡ và cũng là lần đầu tiên được mẹ dắt tay đến lớp cùng với sự vỗ về của mẹ và ánh mắt trìu mến đong đầy yêu thương của cô giáo. Ôi mùa thu mùa của những kỉ niệm tôi yêu, tôi yêu cả những cơn gió hiu hiu nhẹ nhàng mênh mang mát lạnh đến nao lòng. Chợt thấy tâm hồn mình xao động trước những con đường ngập tràn ánh nắng dịu dàng bên cạnh là những chiếc lá vàng cùng với những bông hoa ven đường đang rung rinh trong nắng sớm. Điều đó thật khiến tâm hồn ta trở nên thanh thản biết bao.
 
Mùa thu cũng là mùa của những sự kiện quan trọng. Nhắc đến mùa thu không thể không nhắc đến những vầng trăng sáng tròn vành vạnh trong dịp Tết Đoàn Viên bên gia đình cùng ăn những chiếc bánh trung thu cùng ngắm trăng và thưởng thức những cơn gió mát của đêm mùa thu. Mùa thu cũng là mùa của sự kiêu hãnh tự hào chung của dân tộc trong ngày lễ kỷ niệm chào mừng cách mạng Tháng 8 thành công và ngày quốc khánh mùng 2 tháng 9. Khắp nơi  trên mọi miền đất nước đều tưng bừng rộn rã với bầu trời xanh cùng những chiếc lá cờ đỏ sao vàng được treo tung bay trước gió.
 
Trên khắp các nẻo đường dòng người tấp nập ngược xuôi gương mặt ai cũng hân hoan rạng ngời. Dường như trong mỗi người đều đều có một cảm xúc chung  đó là niềm xúc động và tưởng nhớ đến công lao của những thế hệ cha ông đã làm nên đất nước ngày nay. Những người đã viết nên trang sử hào hùng làm rạng danh non sông đất nước và trong chúng ta lại thầm nhắc lòng mình phải biết cố gắng hết sức để cùng nhau chung tay xây dựng tổ quốc giàu đẹp. Nhiều người bảo mùa thu luôn mang lại vẻ buồn nhưng với tôi mùa thu lại quyến rũ đến lạ kỳ không ổn à mà rất đối tĩnh lặng không màu mè nhưng cũng rất lấp lánh… Tất cả những điều ấy đều khiến tôi yêu mùa thu yêu những cánh đồng đến mùa thu hoạch Cốm nồng nàn.
 
Mùa thu còn đẹp trong những khi chiều tà được thả mình vào giữa những cơn mưa  lá bước trên những thảm lá vàng rụng dày cùng thưởng thức những hương vị của thiên nhiên của đồng nội ấy tôi lại cảm thấy dễ chịu đến lạ thường. Mùa thu không phải ai cũng thấy được hết vẻ đẹp của nó có lẽ vì vậy mà trong văn học Việt Nam có rất nhiều tác phẩm viết về mùa thu như: Thu Điếu, Thu Vịnh. Mỗi tác phẩm đều nói lên vẻ đẹp khác nhau của mùa thu nhưng tất cả những con người đó đều trân quý và mong đợi sự quay lại của mùa thu mỗi khi mùa đông giá lạnh đến. Họ là những người mang lại những bức tranh mùa thu tuyệt diệu khác nhau mang lại cho người đọc những cảm xúc sự dao động khác nhau nhưng đều luôn ngập tràn niềm tin trong đó.
 
Mùa thu đến thật nhẹ nhàng tình cảm mùa thu đến đem theo không khí mát lành của đất trời cây cỏ mùa thu là thế đấy. Chỉ có những người yêu mùa thu mới có thể cảm nhận được sự ấm áp tình yêu thương tôi yêu mùa thu yêu những gì thuộc về mùa thu.
 
Bài làm 3
 
Với riêng tôi, bốn mùa trong năm, mỗi mùa đều có những sắc màu riêng, góp nhặt nên những năm tháng đầy ý nghĩa của cuộc đời. Cứ mỗi độ thu sang lòng tôi lại ngập tràn bao cảm xúc xốn xang, bao nỗi xuyến xao cứ ùa đến dâng tràn.
 
Trong tôi, mùa thu với những bông cúc vàng rực rỡ, có những chùm hoa nắng vô tư đậu trên vai áo cùng tiếng chim hót ríu ran lấp ló trong những lùm cây hai bên đường đưa chân tôi tới trường trong rạo rực niềm vui của buổi tựu trường. Ngày khai giảng, cả cô và trò đều háo hức đón đợi tiếng trống trường vang lên trong tà áo trắng tinh khôi. Ghi mãi nơi tôi là hình ảnh những em bé lần đầu tiên được mẹ dắt tay đến lớp với bao bỡ ngỡ trước ánh mắt vỗ về của mẹ và ánh mắt trìu mến, đong đầy yêu thương của cô.
 
Yêu mùa thu, tôi yêu khoảng trời cao, trong xanh vời vợi, có sắc nắng hanh hao đến nao lòng, có làn gió mát trong, mơn man đùa nhẹ trên mái tóc mây mềm của người thiếu nữ. Chợt thấy tâm hồn mình xao động trước loài hoa tim tím, dịu dàng nở đầy hai bên vạt đường, cánh hoa mỏng mảnh, rung rinh trong nắng sớm. Gieo vào lòng tôi bao cảm xúc là hình ảnh cánh đồng quê xanh tươi, mỡ màng hòa cùng nắng thu chấp chới. Lá lúa trông xa như những bàn tay nhỏ xíu đong đưa, vẫy chào các bác nông dân ra đồng chăm bón. Vài ba cánh cò chao lượn trên nền trời xanh thẳm soi bóng xuống những con mương có làn nước trong veo gợi khung cảnh thanh bình, yên ả nơi quê nhà.
 
Thu sang, ấy là lúc mùa cưới lại về. Ở quê tôi, hầu như nhà nào cũng đều có một giàn trầu xanh mướt sau vườn. Những ngọn trầu to mập, thân vươn dài quấn quýt bên cây cau địu buồng quả sai chíu chít. Từ những giàn trầu ấy đã tác thành cho biết bao đôi lứa nên vợ, nên chồng. "Miếng trầu là đầu câu chuyện"- tục lệ truyền thống thấm đẫm nét văn hóa Việt của dân tộc ta vốn có từ xa xưa đến nay vẫn được gìn giữ.
 
Đêm mùa thu, nếu ai đã từng một lần thả hồn mình trong gió để tận hưởng mùi hương hoa sữa nồng nàn mới cảm nhận được cái hồn của thiên nhiên có sức quyến rũ như thế nào. Mùi hương hoa sữa thanh tao ấy lan tỏa trong không gian, buông rơi trên mái tóc, len nhẹ trong tâm hồn như một bản tình ca ngọt ngào làm vơi dịu đi bao lo toan, phiền muộn của cuộc sống ngày thường. Thấy mình như trẻ lại khi lạc vào đám rước đèn lồng của bầy trẻ thơ trong đêm hội Trung thu. Dưới ánh trăng rằm vằng vặc, mâm cỗ được bày ra với đủ các loại bánh kẹo và hoa trái với những bưởi đào, ổi thơm…
 
Nhắc đến mùa thu là nhắc đến những cảm xúc rộn ràng trong tim mỗi người, ẩn chứa niềm kiêu hãnh tự hào hòa chung với không khí của cả dân tộc trong ngày lễ kỷ niệm chào mừng Cách mạng tháng Tám thành công và ngày Quốc khánh 2/9. Khắp nơi tưng bừng, rộn rã, rợp trời cờ và biểu ngữ tung bay trước gió. Trên khắp các nẻo đường, dòng người tấp nập ngược xuôi, gương mặt ai cũng hân hoan rạng ngời. Dường như trong mỗi người đều dâng lên một niềm xúc động và tưởng nhớ đến công lao của thế hệ cha ông, những người đã viết lên những trang sử hào hùng làm rạng danh non sông, đất nước. Và trong ta lại thầm nhắc lòng mình phải gắng sức hết mình để chung tay xây dựng Tổ quốc đẹp giàu.
 
Cảm xúc thu sang, ấy chính là cảm xúc trước khung cảnh thu rất đỗi bình dị, thân thương mà lại cũng hết sức quyễn rũ, làm xao động lòng người. Cảm xúc ngập tràn niềm tự hào kiêu hãnh trong ngày lễ độc lập của dân tộc.
 
 

Leave a Comment

Your email address will not be published.

Xem thêm
Scroll to Top