Trang chủ » Hãy tưởng tượng gặp gỡ anh thanh niên trong tác phẩm Lặng lẽ Sapa

Hãy tưởng tượng gặp gỡ anh thanh niên trong tác phẩm Lặng lẽ Sapa

Đề tài tưởng tượng em được gặp anh thanh niên và kể lại cuộc gặp gỡ giữa anh thanh niên trong tác phẩm Lặng lẽ Sapa của tác giả Nguyễn Thành Long là một đề tài môn Ngữ Văn 9 cực kỳ hay. Chính vì thế Lambaitap.edu.vn cũng đã bắt tay vào làm dàn ý và 3 bài văn mẫu dưới đây cho các bạn tham khảo, ôn tập kiến thức. Hãy cùng xem nhé!

Dàn bài tưởng tượng em được gặp anh thanh niên và kể lại cuộc gặp gỡ đó

I. Mở bài

– Giới thiệu tác phẩm Lặng lẽ Sapa của nhà văn Nguyễn Thành Long và đề cập đến cuộc gặp gỡ anh thanh niên

II. Thân bài

– Em gặp anh thanh niên trong hoàn cảnh nào?

– Cuộc trò chuyện ấy đã diễn ra như thế nào?

– Kể lại cuộc gặp gỡ giữa anh thanh niên có diễn biến ra sao

  • Công việc, cuộc sống của anh thanh niên như thế nào?
  • Có điều gì muộn phiền hay không? Mong muốn, ước mơ điều gì?

– Tâm trạng, cảm xúc của anh thanh niên khi được gặp gỡ và nói chuyện với bạn

III. Kết bài

– Nêu cảm nghĩ, cảm xúc của bản thân sau cuộc gặp gỡ

Mẫu 1: Kể lại cuộc gặp gỡ giữa anh thanh niên và em trong truyện ngắn Lặng lẽ Sapa

Khi chuẩn bị nhận việc ở Sa Pa thì tôi chẳng hào hứng gì cả. Trước khi lên ấy, tôi cảm thấy thật buồn chán với mối tình nhạt nhẽo và tôi đi với tâm trạng chán nản. Nhưng không, tôi đã lầm vì nơi đây có những con người rất tốt, đáng để tôi học hỏi và suy nghĩ lại tất cả. Đặc biệt, cuộc gặp gỡ với người thanh niên trên đỉnh Yên Sơn làm tôi xúc động hơn cả.

Trong chuyến xe lên Lào Cai hôm ấy có cả một bác lái xe, ông họa sĩ và tôi. Khung cảnh ở đây thật đẹp, thật thơ mộng. Có những rặng đào với cả đàn bò lang. Khi tiếp xúc với anh thanh niên, được nghe anh kể về những người khác thì tôi đã hiểu thêm về cuộc sống ý nghĩa của anh cũng như của những người thầm lặng trên đình núi Yên Sơn cao hai ngàn sáu trăm mét này.

Tôi vẫn còn nhớ giây phút được bác lái xe giới thiệu cho chúng tôi về anh thanh niên. Anh làm công tác khí tượng kiêm vật lí địa cầu, sống một mình trên đinh núi nên anh rất “thèm người”. Bác vừa nói xong thì anh xuất hiện. Vóc dáng nhỏ bé, nét mặt tràn đầy sức sống, là những gì toát lên qua cái nhìn của tôi về anh. Qua lời giới thiệu của ông họa sĩ, chúng tôi được anh mời lên nhà chơi. Tôi rất đỗi ngạc nhiên khi hiện ra trước mặt tôi là một vườn hoa. Nào hoa đơn, thược dược, nào hoa hồng,., đầy khắp vườn khiến tôi không còn e thẹn mà chạy ngay đến bên người con trai ấy. Anh trao cho tôi bó hoa một cách tự nhiên và tôi cũng đón nhận bó hoa ấy và tôi có cảm giác như chúng tôi đã quen nhau từ lâu.

Anh giới thiệu về công việc của mình. Nhiệm vụ của anh là đo gió, đo mưa, đo nắng, dự báo thời tiết hằng ngày phục vụ cho sản xuất, chiến đấu. Anh kể rằng nửa đêm đang nằm trong chăn, phải chui ra khỏi chăn, ra vườn giữa khí trời lạnh buốt. Tôi thấy tội cho anh vô cùng. Không những hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình anh còn có một lối sống ngăn nắp mẫu mực.

Tôi đọc sách còn ông họa sĩ thì trò chuyện với anh. ông họa sĩ hỏi anh:

– Sao người ta bảo anh là người cô độc nhất thế gian? Rằng anh “thèm” người lắm?

Anh thanh niên cười:

– Các từ ấy đều là của bác lái xe. Không, không đúng đâu.

Anh hạ giọng tâm sự với chúng tôi rằng lúc chưa vào nghề, nhìn ngôi sao giữa bầu trời đen kịt, anh nghĩ ngôi sao kia lẻ loi một mình.

Bây giờ vào nghề, anh mới thấy không phải vậy. Anh còn cho rằng công việc của anh gắn liền với bao công việc của anh em đồng chí dưới xuôi, Cất công việc đi, anh buồn đến chết mất. Anh tâm sự nhự đọc lại một điều suy nghĩ từ rất lâu. Bất giác anh giật mình khi thấy ông họa sĩ hí hoáy vẽ mình. Anh đã từ chối một cách khiêm tốn và giới thiệu cho ông những người xứng đáng được vẽ hơn. Tôi thấy được biết bao nét đẹp đáng quý hiện rõ trong con người anh. Và dù anh có ngăn cản, ông họa sĩ già vẫn vẽ được nhưng hơi vất vả, hình như ông có chút bối rối về anh. Ông nghĩ “người con trai ấy đáng yêu thật nhưng làm ông nhọc quá. Với những diều làm cho người ta suy nghĩ về anh, và về những diều anh suy nghĩ…”. Cuộc gặp gỡ này đã giúp tôi hiểu sâu hơn về mối tình nhạt nhẽo và yên tâm hơn về quyết định của mình.

Cuộc vui nào mà chẳng đến lúc phải chia tay. Giây phút đó thật luyến tiếc. Tôi cố tình để lại cho anh chiếc khăn mùi xoa để làm kỷ niệm nhưng anh tưởng tôi quên nên trả lại cho tôi. Anh còn tặng cho chúng tôi một làn trứng gà không tiễn vì bảo đã gần đến giờ “ốp”. Tôi rất cảm phục việc thực hiện giờ làm việc của anh.

Cuộc nói chuyện tuy ngắn ngủi nhưng đã để lại trong tôi và cả ông họa sĩ già những ấn tượng khó quên. Qua cuộc gặp gỡ ấy, tôi đã có những suy nghĩ và tình cảm mới mẻ về con người và cuộc sống. Anh thánh niên đã giúp tôi cảm nhận được hơi thở tràn trề sức sống của những con người làm việc trên Sa Pa. Trước khi nhận việc ở dây, tôi đã chần chừ, chán nản, nhưng giờ đây tôi đã thay đổi cách suy nghĩ của mình.

Mẫu 2: Tưởng tượng em được gặp anh thanh niên trong tác phẩm Lặng lẽ Sapa

Du khách đến với Sa Pa – mảnh đất trong sương không chỉ ấn tượng bởi những cảnh đẹp, những dinh thự cao tầng mà còn ấn tượng bởi sự hiếu khách, hồ hởi của người dân nơi đây. Là một lữ khách nhỏ tuổi từ thủ đô Hà Nội, cùng gia đình lên thăm Sa Pa, tôi mới thực sự cảm nhận sự đón tiếp nồng hậu, chân tình, cởi mở của người thị trấn giản dị “Sa Pa”. Đặc biệt, tình cảm ấy được khởi nguồn từ cuộc gặp gỡ, trò chuyện với nhân vật thanh niên trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa của nhà văn Nguyễn Thành Long.

Chiếc xe của chúng tôi dừng lại dưới chân núi nghỉ lại thị trấn Sa Pa. Dọc theo con đường đất đỏ lên núi, được biết cách đây là đỉnh Yên Sơn – ngọn núi khá cao tại Sa Pa này. Chao ôi! Khung cảnh nơi đây thật đẹp. Từng dải núi uốn lượn trập trùng bao trùm là cả màu xanh bạt ngàn của núi rừng. Những dải mây vắt ngang núi như những dải lụa đào uốn lượn, bồng bềnh và huyền ảo. Hình như vẻ đẹp mộng mơ này tôi đã gặp ở đâu rồi thì phải, sao quen quá! Tôi không tài nào nhớ nổi, hai bên là những cây thông chỉ cao quá đầu, thấp thoáng vài căn nhà nhỏ kiểu nhà sàn. Những bông hoa tử kinh màu tím khẽ đung đưa theo chiều gió như đang e ngại ngập ngừng núp trong làn sương mù ảo, thật nên thơ và gợi cho người ta cảm giác thoải mái, khoan khoái, không náo nhiệt, ồn ào tấp nập như nơi đô thị. Theo con đường mòn nên núi, trong đầu tôi xuất hiện bao ý nghĩ vẩn vơ, thú vị, bỗng có một giọng nói vang lên từ bên trái tôi, tôi giật mình quay lại. Xuất hiện trước mắt tôi là bác trạc bốn mươi tuổi, vóc dáng khỏe mạnh, khuôn mặt chữ điền, trên tay còn cầm một chiếc máy bộ đàm. Bác niềm nở đến cạnh tôi vui vẻ, thân thiện đến dễ mến, trong tôi cảm thấy khác lạ. Có lẽ, tôi gặp người cởi mở, dễ dãi và vui tính như bác là lần đầu tiên, lại cảm giác y như lần đầu nhìn thấy Sa Pa và lần này rõ hơn. Chẳng lẽ đây đúng là Sa Pa lặng lẽ với anh thanh niên trong Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long. Tôi cảm thấy e ngại mất dần và như đã thân thiện với bác, tôi quen dần và thấy đã thân thiện với bác lâu lắm rồi. Tôi gạn hỏi và đúng rồi, bác chính là anh thanh niên. Bác rất vui vẻ khi trả lời: – Đúng đấy, bác chính là hình ảnh anh thanh niên trong Lặng lẽ Sa Pa mà Nguyễn Thành Long đã viết đấy. Thật không ngờ tôi lại được gặp bác – người thanh niên luôn âm thầm, lặng lẽ cống hiến cho đất nước, cho dân tộc. Bác dẫn tôi đến nơi ở của bác. Trước mặt tôi là một căn nhà nhỏ ba gian, bên ngoài quét sơn xanh, có một chiếc bàn nhỏ và mấy chiếc ghế xinh xắn. Căn nhà nằm gọn trên một khu đất thoải trên đỉnh đồi bao trùm cả một màu xanh của lá rụng, xen dưới những tia nắng lấp lánh yếu ớt, mây mù trắng xóa chỉ cách ba mét là mọi vật nhòa đi trong sương. Tôi vội bước nhanh đến trước căn nhà ngắm kỹ và muốn ôm nó vào lòng, đẹp quá, đẹp đến bình dị và thơ mộng. Đằng sau căn nhà là một vườn hoa đầy hương sắc. Bác mỉm cười rồi nhẹ nhàng ra ngắt mấy bông hoa thược dược, hoa dơn bác trao cho tôi, tôi vội đến lấy, trong lòng biết bao vui sướng. Bác mời tôi vào nhà, căn nhà đẹp quá, sạch sẽ, đơn sơ, gọn gàng. – Bác chỉ ở một mình thôi ạ? – Ừ! Gia đình bác ở dưới thị xã còn bác ở trên đây một mình công tác. Bác vừa nói vừa pha trà, ấm trà nóng thoang thoảng lại vừa ấm áp lại mát mẻ, bác rót vào một cái tách nhỏ rồi đem đến cho tôi. – Cháu xin ạ! Bác cứ mặc cháu. – Thế cháu lên đây chơi hay là ở hẳn? – Dạ cháu đi du lịch cùng gia đình thôi ạ! – Lên Sa Pa cũng thú vị lắm cháu ạ. Nhưng cũng có cái buồn tẻ, lạnh lẽo, có khi nó làm cho con người ta cô đơn. Tôi lặng đi một lúc, trầm ngâm suy nghĩ: Chắc hẳn bác là một người rất yêu nghề và gắn bó với mảnh đất này. Như để đáp lại cái suy nghĩ thầm kín của tôi, bác nói tiếp: – Quả thực, đôi lúc bác cảm thấy rất buồn, nhất là lần đầu tiên công tác ở đỉnh Yên Sơn. Bác nhíu đôi mày lại như đang suy tư về một điều gì đó. Không khí thật yên tĩnh, thỉnh thoảng có làn gió nhẹ thoảng qua đem theo mùi hoa lẫn mùi cây cỏ, mùi đất của Sa Pa. Một chú chim cất tiếng hót, nó đậu lên cửa sổ, bác khẽ đến bên nó rồi vội nói: – Nhưng không hẳn Sa Pa buồn và lặng lẽ thế đâu cháu ạ. Bác rất vui vì tìm được thú vị, sự say mê trong công việc, hiểu được trách nhiệm của mình với quê hương, mọi vật ở đây đều là bạn của bác. Chúng gắn bó với bác suốt mấy chục năm qua. – Tài thật bác nhỉ, Sa Pa đem lại cho cháu sự ngạc nhiên không chỉ vẻ đẹp của nó mà còn bởi… Tôi vừa nói vừa đi lên giá sách, chưa kịp nói hết, bác đã tiếp lời: – Có phải là những con người ở đây không? – Dạ đúng ạ. – Cháu có biết bác kĩ sư su hào không? – Cháu biết! Cháu biết qua lời giới thiệu của bác với ông họa sĩ già. Tôi cười tinh nghịch, bác ngờ ngợ rồi: – À thì ra là thế. Bác nhớ ra rồi nhưng để bác nói cho cháu nghe nhiều hơn nhé. Bác ấy đến nhận công tác ở đây sớm hơn bác rất nhiều, bác chăm chỉ lắm. Bác thật là người khiêm tốn, y như nhân vật anh thanh niên ấy. Rồi bỗng tôi nảy ra ý nghĩa. – Bác ơi! Thế cảm giác của bác khi được nhà văn Nguyễn Thành Long đưa vào nhân vật chính của tác phẩm thế nào ạ? Bác vui vẻ đáp: – Lúc ấy quả thật bác không ngờ mình lại được vinh hạnh ấy. Vì bác làm ở đây có gì đâu so với người khác… Bác dừng lại đôi chút, giọng vụt lại buồn buồn. – Chắc bây giờ bác kĩ sư su hào, những đồng đội… họ không còn nữa. Có người đã hi sinh trong kháng chiến rồi. Tôi thông cảm với nỗi niễm của bác nên không dám gợi lên kỉ niệm buồn. Tôi chợt nhớ đến một chiến công của bác được nhà văn Nguyễn Thành Long từng kể. – Bác à! Bác đã phát hiện ra đám mây khô và góp phần vào thành công trong mặt trần năm xưa phải không ạ? Khuôn mặt bác rạng rỡ hẳn lên, trông bác như trẻ lại cách đây mười năm. – Đúng vậy, bác đã phát hiện ra đám mây khô ráo cho bộ đội ta bắn trúng máy bay Mĩ. Bác vui tính thật, trò chuyện với bác ít phút thôi mà thôi cảm thấy bác như người bạn lâu lắm rồi. Một tiếng trôi qua, tôi phải chia tay bác ra về. Bác tiễn tôi ra ngoài cửa: – Cháu chào bác ạ! – Ừ!! Thôi về đi kẻo bố mẹ mong, sau này có dịp lại lên đây chơi với Bác nhé. Tôi chia tay bác lòng đầy lưu luyến. Chính bác là người đã cho chúng tôi hiểu về công việc và sự hi sinh thầm lặng là như thế nào? Tôi thầm cảm ơn bác.

Cuộc gặp gỡ ấy sẽ mãi trong lòng tôi. Cuộc gặp gỡ ấy khiến tôi vui mừng và xúc động vô cùng. Bác thật giống với nhân vật anh thanh niên trong Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long đã khắc họa. Bác là tấm gương sáng cho tôi và các bạn noi theo, để tôi hiểu rằng tuổi trẻ cần phải biết cống hiến, hi sinh.

Mẫu 3: Tưởng tượng cuộc gặp gỡ với anh thanh niên trong Lặng lẽ Sapa của Nguyễn Thành Long

Sau một năm học đầy vất vả gia đình tôi tổ chức một chuyến du lịch miền Bắc. Trong chuyến đi ấy, chúng tôi đã dừng chân nghỉ ở Sa Pa – một nơi nổi tiếng với vẻ đẹp đầy sức quyến rũ, mê hoặc lòng người. Chúng để lại những dấu ấn trong tâm hồn tôi bởi những con người ở đây: mộc mạc, chân tình và cũng rất hiếu khách.

Sa Pa dường như đã thu hút tôi ngay từ lần đến đầu tiên. Hai bên đườnglà những hàng thông không cao lắm. Ánh nắng của mặt trời len lỏi qua những tán lá làm cho Sa Pa càng thêm rạng rỡ, nổi bật. Trên đỉnh Yên Sơn cao hai nghìn sáu trăm mét, từ xa xa tôi chợt thấy một căn nhà nhỏ xinh ở phía trên. Đang mải mê ngắm cảnh vật nơi đây, bất chợt tôi thấy một người đàn ông tầm sáu mươi lăm tuổi, vóc dáng khỏe mạnh, bác bắt chuyện với tôi:

– Chà, hình như đây là lần đầu tiên bác thấy cháu đấy. Cháu đi du lịch hay ở hẳn đây ?

Tôi mỉm cười, đáp:

– Dạ không, cháu chỉ đi du lịch thôi ạ. Mà Sa Pa đẹp thật ấy bác nhỉ ? Mà bác chỉ sống một mình ở đây thôi à ?

Bác lặng lẽ suy nghĩ một hồi rồi mới trả lời tôi:

– Nhà bác ở dưới thị xã. Bác từng là một nhà khí tượng kiêm vật lí địa cầu. Bác lên công tác ở đây vào khoảng thời gian nước ta chống Mỹ cứu nước. Mặc dù giờ đã về hưu, nhưng bác vẫn quyết định ở lại với vùng đất này.

Tôi thoáng ngạc nhiên rồi quan sát xung quanh nhà bác. Bác đọc thật nhiều sách. Những quyển sách dày cộp được xếp ngay ngắn trên giá gỗ. Ngoài ra, bác cũng nuôi rất nhiều gà. Các chú gà trông rất khỏe mạnh, cho thấy chủ nó có tâm đến chừng nào. Bây giờ, đập vào mắt tôi là một vườn hoa với nhiều loài hoa đủ màu sắc. Thấp thoáng những con ong, con bướm hút mật. Sao mà những hình ảnh lại quen thuộc quá nhỉ ? Giống như một tác phẩm tôi đã từng học rất lâu. Trầm ngâm suy nghĩ, tôi mạnh dạn hỏi:

– Cho cháu hỏi bác một câu này nhé ?

– Ừ, cháu cứ tự nhiên.

– Bác có phải là anh thanh niên trong truyện ngắn “Lặng lẽ Sa Pa” của tác giả Nguyễn Thành Long không ạ ? Tại …

Chưa để tôi nói hết câu, bác đã trả lời:

– Đúng rồi đấy, hồi biết mình là nhân vật chính trong câu chuyện, bác cũng bất ngờ lắm.

Ôi ! Thì ra người ngồi trước mặt tôi và nói chuyện với tôi nãy giờ chính là anh thanh niên năm nào. Người đã có những đóng góp thầm lặng nhưng lại rất to lớn. Người đã siêng năng làm việc, giúp ích cho đất nước. Tôi vừa xúc động vừa vui sướng, tôi hỏi bác:

– Thế những năm tháng làm việc trên này, bác có thấy nhớ nhà không ạ ? Rồi cũng có gặp nhiều khó khăn không ?

Bác đáp:

– Có chứ, hồi mới lên đây chưa quen, bác nhớ nhà vô cùng. Bác còn bị chứng “thèm người” nữa cơ. Quả thực công việc của bác vô cùng cực nhọc, phải đi ghi ốp vào bốn giờ sáng, mười một giờ sáng, bảy giờ tối và một giờ sáng.

Vào những lúc trời rét, gió cứ ào ào xô tới, như ngăn không cho bác đi vậy. Nhưng rồi cũng quen cháu ạ. Bác cảm thấy yêu nghề, muốn gắn bó với nó. Công việc dù gian khổ, vất vả nhưng cất nó đi, bác buồn đến chết mất.

Tôi nhớ lại những lời tác giả đã viết, bác từng phát hiện ra đám mây khô giúp quân ta thắng lớn. Tôi hỏi:

– Có phải bác cũng từng phát hiện ra đám mây khô giúp quân ta thắng lớn không ạ ?

– Đúng rồi cháu ạ.

Nhắc lại, tôi thấy vẻ mặt sung sướng của bác, bác cười, nói tiếp:

– Khi nghe tin nhờ bác mà quân ta thắng lớn, bác vô cùng hạnh phúc. Và từ hôm đó, bác thấy yêu công việc của mình hơn.

Thời gian trôi qua nhanh thật, đã đến giờ tôi phải lên xe để đi rồi. Tôi thấy tiếc nuối, vì không được trò chuyện với bác nữa rồi. Trước khi đi bác còn tặng cho tôi một bó hoa và một làn trứng để ăn đường. Tôi chia tay bác trong sự ngậm ngùi và lưu luyến.

Tôi thấy mình may mắn vì trong chuyến đi ấy đã được gặp bác. “Cám ơn bác đã giúp cháu hiểu thêm về giá trị của con người lao động”. Để có được một cuộc sống hoà bình, no đủ như hôm nay, không biết bao nhiêu thế hệ ông cha đã hy sinh xương máu, thậm chí là cả tính mạng của mình để bảo vệ Tổ quốc, giành lại độc lập, đã có biết bao nhiêu con người đã âm thầm, cống hiến, hy sinh cho Tổ quốc mọi nơi, mọi lúc như bác.Tôi thầm hứa sẽ cố gắng, nổ lực thật nhiều để trở thành một người công dân có ích cho đất nước Việt Nam.

Kỷ niệm này không bao giờ tôi quên.

Vừa rồi là dàn ý và bài văn mẫu mà Lambaitap.edu.vn biên tập và chia sẻ đến các bạn, hy vọng nó sẽ mang đến nguồn cảm hứng ý tưởng cho các bạn hoàn thành bài văn “Tưởng tượng em được gặp anh thanh niên trong Lặng lẽ Sapa” của chính mình. Chúc các bạn học tốt và đừng quên Lambaitap.edu.vn luôn cập nhập liên tục nhiều bài văn mẫu hay ho, xịn xò của nhiều đề bài khác nhau. Ghé thăm Lambaitap.edu.vn thường xuyên nhé.

Leave a Comment

Your email address will not be published.

Xem thêm
Scroll to Top