Trang chủ » Bài viết số 2 lớp 9 đề 1: Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày em về thăm trường cũ. Hãy viết thư cho một bạn học hồi ấy kể lại buổi thăm trường đầy xúc động đó

Bài viết số 2 lớp 9 đề 1: Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày em về thăm trường cũ. Hãy viết thư cho một bạn học hồi ấy kể lại buổi thăm trường đầy xúc động đó

Bài làm 1
 
A thân mến!
 
Dạo này cậu có khỏe không? Tớ thì vẫn thế. À, ý tớ là tớ vẫn khỏe, vẫn yêu đời và dở hơi như thế ấy. Còn cậu không biết có còn ngây ngốc như thời chúng ta vẫn còn học cùng nhau nữa không nhỉ? Hè đến rồi đấy, cậu có dự định đi đâu chơi không? Hôm nay tớ về thăm lại trường cấp hai của bọn mình và tớ thấy nhớ cậu quá, phải viết thư ngay cho cậu đây.
 
Hôm nay là một ngày đầy nắng và gió, cải nắng choi chang đặc trưng của mùa hè ấy A ạ. Đưa lũ trẻ đến lớp xong tớ quay về trường. Hôm nay tự nhiên tớ lười biếng quá, chẳng muốn làm gì. Đi xe lòng vòng qua vài con phố, tớ đã dừng lại trước cấp hai của bọn mình. Trường mình thay đổi nhiều lắm A ơi. Cái cây phượng già trước cổng trường không còn nữa, nó đã bị chặt đi rồi, thay vào đó là con đường sạch sẽ, được lát gạch phẳng phiu. Cánh cổng trường rỉ sắt, cũ mèm mà mỗi lần bác bảo vệ mở cửa lại thấy tiếng kít kít bánh xe cọ vào đất đã được thay bằng một cánh cổng i-nox sáng loáng. Tớ thấy không quen lắm, vì trong trí nhớ của tớ, cánh cổng rỉ sắt, cũ mèm ấy mới là trường của tớ, của cậu, của chúng ta cơ. Dừng xe lại và bước vào trường, tớ nhận ra là không chỉ bên ngoài đâu, quang cảnh của trường cũng thay đổi nhiều lắm. Dãy phòng học với mái ngói đỏ tươi, rêu phủ quanh mái giờ chỉ còn là kí ức thôi A ạ. Bởi cũng ngay chỗ đó, một tòa nhà năm tầng khang trang, sạch sẽ đã được dựng lên. Tòa nhà đư ợc sơn màu vàng, chân tường được quét màu xanh. Trông cũng dịu dàng, ấm áp lắm. Dãy hàng lang dài được lát đá hoa, đơn giản thôi nhưng ngập ánh sáng, chứ không tối tối như ngày xưa của tụi mình đâu. Sân trường cũng được thiết kế lại, trồng nhiều cây xanh, hoa cỏ hơn. Bãi đất trống phía sau trường, cái bãi đất mà trước cỏ mọc cao ngang đầu tụi mình ấy, giờ được lát xi măng làm thành sân chơi cho bọn trẻ rồi. Đẹp lắm, nhưng tớ thấy lũ trẻ hơi thiệt thòi. Vì chúng sẽ không được trải qua những ngày tháng vô tư như bọn mình dạo ấy, suốt ngày chơi chọi gà, đào dế, đánh bi. Giờ mấy đứa chỉ suốt ngày cúi mặt vào cái điện thoại thôi A ạ, mấy đứa nhà tớ cũng thế. Nghĩ mà thấy lo lắng quá. À, còn cả cái nhà xe nữa chứ. Nhà xe bây giờ được lợp mái tôn, dựng cột sắt, kiên cố chắc chắn lắm, không phải lo mưa gió sẽ cuốn cả cái mái đi nữa.
 
Tớ lang thang trong trường một lúc lâu mà vẫn chưa tìm thấy được hình ảnh của trường trong trí nhớ của tớ A ạ. Đang miên man, tớ chợt nghe thấy tiếng bước chân từ phía hành lang tòa nhà. Tớ quay lại thì nhìn thấy một người, quen thuộc lắm. Cậu có đoạn được là ai không? Ừ, tớ nghĩ là cậu sẽ đoán ra ngay thôi, vì chỉ có con người ấy mới cần mẫn với nghề như vậy. Cô Thủy, cô giáo chủ nhiệm của bọn mình năm lớp 9. Cô nhìn thấy tớ, tớ đi nhanh về phía cô, không giấu nổi nụ cười trên môi. Cô hơi ngờ ngợ, nhưng tớ vừa mới nhắc, cô đã nhận ra tớ ngay. Cô già đi nhiều, mái tóc đã pha sương và nơi khóe mắt đã có nhiều nếp nhăn lắm rồi. Đúng là thời gian chẳng chừa một ai cả. Dấu hiệu của năm tháng đã in hằn lên đôi bàn tay, mái tóc, khóe mắt cô. Nhưng có một điều khiến tớ thấy vui và ấm áp lắm. Nụ cười hiền lành của cô vẫn như ngày nào. Cô với tớ trò chuyện rất lâu. Cô kể về những năm tháng dạy học, mỗi năm một lượt đò, cứ thế cần mẫn, vun vén, chăm sóc cho lũ học trò nghịch ngợm. Hôm nay mấy đứa đi thi chuyển cấp, cô sốt ruột quá nên không ngồi yên ở nhà được bèn đến trường ngồi. Tớ ngồi nghe cô nói, thỉnh thoảng cũng kể thêm những câu chuyện về cuộc sống của mình. Tớ thấy đôi mắt cô ánh lên sự hiền từ, dịu dàng mỗi khi nhắc tới lũ học sinh. Cô cũng nhắc đến cậu, nhắc đến cả lớp mình nữa. Vì cô bảo, chưa có lớp nào cô dạy mà sát ngày thi rồi, vẫn còn cố gắng tổ chức cho cô một bữa sinh nhật nhớ đời như thế. Tớ đã ngồi lặng đi một lúc lâu, để nhìn cô và nghe cô nói. Tớ thấy thời gian trôi qua nhanh quá A ạ. Chúng mình không còn ở bên cạnh nhau, cũng chẳng thể vô tư nói cười nữa vì có nhiều gánh nặng trên vai quá rồi. Nhưng tớ sẽ vẫn luôn yêu quý cô Thủy, như ngày trước chúng ta đã từng, đúng không A?
 
Thư cũng khá dài rồi đấy, tớ phải tranh thủ lúc bọn trẻ ngủ để viết vài dòng cho cậu. Tớ phải dừng bút ở đây thôi. Hôm nào cậu rảnh, tớ với cậu, rủ thêm cả mấy đứa lớp mình nữa, về thăm trường, thăm cô nhé!
 
Chúc cậu và gia đình luôn vui vẻ, hạnh phúc! Mong thư cậu!
 
Bài làm 2
 
Mặt trăng, … tháng … năm …
 
Khánh thân mến!
 
Tớ viết thư này trước hết là để hỏi thăm cậu, cậu dạo này có khỏe không?
 
Cuộc sống của cậu như thế nào? Có gì đặc biệt không? Nghe nói vẫn chưa có vợ à, phải cố gắng lên, sắp 40 rồi đấy. Tớ dạo này vẫn khỏe, cuộc sống của tớ rất tuyệt vời lắm. Cậu có biết thành phố thứ 3 trên mặt trăng không?
 
Tớ có một biệt thự ở khu ngoại ô trên ấy, hàng năm cứ cuối hè tớ lại lên đấy chơi cùng với gia đình, nhắc mới nhớ, tớ cưới vợ được gần một năm rồi. Vợ tớ xinh lắm, mặt không tì vết. Gia đình tớ sống rất tốt. Hiện tại, tớ đang trên phi cơ riêng bay sang Anh để tiếp xúc cùng các đại biểu cấp cao của Liên Hợp Quốc.
 
Cách đây ba hôm, khi đang trên đường sang Mĩ để giải quyết một số việc quan trọng và nhận giải thưởng Nô-ben về hòa bình, tớ có dừng lại ở Hải Phòng – nơi mà hồi nhỏ anh em mình còn học ở đây. Tớ về chính ngôi trường Trần Phú từ thuở nào, ngày nay nó đã được tu sửa lại khang trang hơn và được dát toàn bộ bạch kim ở khắp trường.
 
Không những thế, nó đã được đưa lên trên không, cao hơn 100m so với mặt đất để mở rộng chỗ ở cho người dân. Khi bước vào trường, tớ mới phát hiện ra hiệu trưởng ở đây chính là Hiền Thảo – một trong những người bạn đã học chung với anh em mình trong bốn năm cấp hai.
 
Cậu ấy giờ đã khác, với vị trí hiệu trưởng, cậu ấy chín chắn ,cứng rắn hơn nhưng vẫn đầy tình cảm và tình yêu thương ấy. Cậu đón tiếp tôi với sự niềm nở, tự hào kể cho tôi về những việc cậu đã làm nào là các dãy nhà đã được tăng lên thành sáu tầng, được lắp cầu thang máy, được xây thêm khu liên hợp, khu thể thao có thêm bề bơi, sân bóng đá, bóng rổ, sân tenis, bãi giữ xe,… Ngoài ra, tớ thấy được mới vài điểm quen thuộc trong khuôn viên trường, đó là cây hoa sữa trước cửa lớp mình, nó đã cao hơn, to hơn.
 
Tớ vẫn nhớ hồi anh em mình học thể dục, vì trời nắng nên lại chạy ào về gối cây này tránh nắng, đứa này tranh đứa kia, bàn tán rôm rả để rồi bị trực ban nhắc hay cái lần thằng Hùng, thằng Phát thi nhau trèo cây để xem ai giỏi hơn ai, cuộc thi chưa kết thúc, thì bảo vệ đuổi, chạy tóe khói khắp trường để rồi bị bắt lên phòng bảo vệ.
 
Đang xao xuyến vì những kỉ niệm, đột nhiên có một giọng nói khàn khàn, nhưng đầy sự trìu mến, gọi: "Trường Ân đó hả em?" Tớ ngờ ngờ rồi quay lại. Hóa ra đó chính là thầy Nguyên, Khánh ạ. Thầy bây giờ trông đã già hơn hẳn.
 
Đầu thầy đã không còn tóc, bóng loáng rồi đột nhiên, tớ xúc động đến tột cùng – Thầy Nguyên đây ư? Người thầy đã dạy tôi đây ư?" Trời, thầy giờ già quá, người đã dạy cho tôi cấp hai và cũng là người đã dành hơn bốn thập kỉ để cống hiến cho giáo dục nước, nhờ thầy, bao thế hệ đã lớn lên, trở thành những trụ cột, những người đi xây dựng đất nước, là người cống hiến thầm lặng … Ôi, chả có nhẽ mái tóc của thầy đã ra đi cùng với sư cống hiến ấy. Khi nghĩ về những điều đó, Khánh ạ, tớ chỉ chực bật khóc.
 
Thầy quá tận tâm với nghề, cống hiến hết mình. Thầy giờ là một ông lão ngoài bảy mươi cũng về thăm trường rồi tình cờ gặp tớ… Tớ dìu thầy ra ghế đá, nó đã được lắp đặt thêm một bộ tản nhiệt nên mặc cho trời hôm ấy nóng hơn 30 độ, tôi và thầy vẫn thoải mái ngồi nói chuyện… Tớ hỏi thầy rất nhiều, và cũng tự hào kể ra những thành tựu mình đã đạt được nhưng không quên cảm ơn thầy vì những công lao như biển cả của thầy .
 
Nhìn thầy, tớ lại nhớ về những kỉ niệm với thầy, như lần thầy cho cả lũ kiểm tra 15 phút một bài cực dài nhưng rồi lại không thu khiến cả lũ lăn đùng ngã ngữa, nghĩ đến đó, tớ và thầy lại bật cười. Mặc dù không muốn, nhưng cuối cùng cũng phải rời đi, tớ chào thấy, từ biệt Hiền Thảo, rồi hẹn một lần khác gặp sau. Buổi chia tay ấy đầy xúc động, rồi tớ lên phi cơ bay đi, ngó lại, tớ thấy được bóng dáng của thầy mờ dần, nhỏ dần rồi cuối cùng biến mất sau làn mây làm tớ lại suy nghĩ viển vông.
Tớ chỉ viết đến đây thôi, cho tớ gửi lời chào đến gia đình của cậu và chúc cậu gặp thành công trong mọi mặt cuộc sống .
 
Bài làm 3
 
Kể từ cái ngày nhận giấy tốt nghiệp cấp hai thấm thoát đã qua 20 năm, qua bao tháng ngày xa quê hương thương nhớ. Rồi một ngày, khi thấy mình đã trưởng thành qua quãng dương học tập đầy gian khó, tôi đã đử tự tin dê về thăm lại ngôi trường cấp hai xưa – nơi ươm mầm cho tôi bao ước mơ, nơi tôi đã lớn lên từng ngày trong sự dìu dắt của các thầy cô.
Hôm ấy là một ngày rất đẹp. Tiết trời dần chuyển thu, bầu không khí hè không còn quá oi bức, nóng bỏng mà đã trở nên dễ chịu hơn nhiều. Từng cơn gió nhẹ khua tán cây bên đường xào xạc. Tôi vẫn đi trên lối cũ, mải mê bước theo làn nắng vàng rực rỡ trong niềm vui sướng thôi thúc lẫn với chút cảm giác khó tả. Chính cảm giác, chính bầu không khí ấy 20 năm trước tôi cũng như nhiều đứa bạn khác trong làng đang náo nức mong chờ đếm từng ngày từng giờ để được đến trường gặp lại bạn bè thầy cô. Ngay khi đứng trước cổng ngôi trường xưa, cảm xúc nao nao hạnh phúc ấy lại ùa về chiếm lấy trái tim tôi rất tự nhiên, không thể nào ngăn được. Nghe tiếng tim mình thúc giục, tôi bước vào sân trường, những bước chân đầu tiên trở lại ngôi trường xưa yêu dấu sau ngần ấy năm xa cách. Tôi nhìn khắp xung quanh va thầm nghĩ trường nay đã thay đổi quá nhiều. Nhưng dù trường có thay đổi nhiều thế nào thì hình ảnh ngoài có vẻ lạ lẫm ấy vẫn không thể nào lấn át được cảm giác vô cùng thân thương gần gũi in sâu trong tâm thức tôi. Còn nhớ lúc trước trường chỉ có 6, 7 phòng học, khuôn viên cũng khá nhỏ đi một qua mạch là hết. Còn giờ đây trường trông khang trang và rộng thoáng hơn rất nhiều. Các dãy phòng đều được xây thêm mấy tầng cao ngất. Còn sân trường cũng được mở rộng hơn tráng bê tông sạch sẽ và trồng thêm nhiều cây xanh. Tôi đang dạo bước dưới hàng cây thẳng tắp, cố hít thật đầy phổi không khí trong lành mát mẻ rồi dừng chân ngồi xuống bên một gốc cây to. Rồi không biết là nhờ đâu, một linh cảm, hay một sự trùng hợp, tôi phát hiện dòng chữ khắc đậm nét “ 9/2 SIU WẬY” trên thân cây. Tôi thật sự rất bất ngờ, tôi không nghĩ cái cây con xưa do cả lớp trồng giờ lại còn nơi đây và trở thành cái cây già to sừng sững. Nhìn dòng chữ tôi không nén nổi niềm vui mà bật cười, biết bao kỷ niệm vui buồn đẹp đẽ năm cuối cấp như hiện về trước mặt. Ngày ấy đã là anh chị của cả trường rồi mà xem ra chúng tôi vẫn còn ngây thơ nông nỗi lắm. Kể ra lớp tôi ngày ấy đoàn kết thật: Đoàn kết học, Đoàn kết chơi. Nói về học, một khi cả lớp đã quyết tâm học lập thành tích thì thật không lớp nào vượt qua nổi. Với khẩu hiệu “ ĐOÀN KẾT MỘT LÒNG”, mỗi thành viên trong lớp với tinh thần thi đua năng nổ tràn đầy sức sống đều cố gắng ra sức học hết mình, không chỉ vì bản thân mà là vì cả tập thể. Về mặt phong trào cũng vậy. Cũng nhờ tinh thần đoàn kết trên, lớp luôn đạt nhà trường khen thưởng và đạt nhiều danh hiệu đáng tự hào. Học thì tốt thật đấy, nhưng đã là “ 9/2 SIU WẬY” thì hẳn cũng có những lúc nghịch không ai chịu được. Thầy cô từng dạy lớp khen thì có khen nhưng lúc nào cũng không quên thêm vài câu đùa về cái lớp lắm chiêu nhiều trò. Nhưng những chiêu trò độc đáo ấy cũng rất hồn nhiên rất dễ thương. Tôi nhớ nhất buổi liên hoan cuối năm của lớp, thật cảm động lắm. Cả lớp bày nhau dùng nghề “ thủ công” độc nhất, cả lớp ngồi lại với nhau viết những lời tâm sự, lời chúc, bày tỏ tình cảm ban bè, tình thầy trò vào những mảng giấy nhỏ trao tay nhau, bỏ vào một cái hộp lớn tặng cô. Mỗi người một cách viết, một cảm xúc, một suy nghĩ riêng, tất cả đều xuất phát từ trái tim trong sáng tuổi mới lớn, biết cảm, biết yêu thương. Có đứa chẳng biết nói thế nào rồi viết có mỗi câu “ Em yêu cô” gần trăm lần như chép bài phạt đem tặng cho cô. Trước tấm lòng của đám trò nhỏ, cô không cảm động sao được, chúng ta cũng vậy, ngồi xem từng mẫu giấy mà vừa cười vừa khóc. Tôi ngồi dưới gốc cây nhớ về từng kỷ niệm vui buồn bên nhau. Càng nhớ lại càng thấy luyến tiếc, tiếc sao thời học sinh sao trôi qua quá nhanh. Từng lúc vui, lúc buồn tôi vẫn còn nhớ rất rõ ràng như chỉ mới xảy xa hôm trước dậy mà hôm nay khi nhìn lại mới thấy mình đã đi một quãng đường quá xa.
 
Không biết bạn bè ngày trước giờ có còn nhớ về nhau, nhớ về mái trường này không. Tôi ngồi nghĩ ngợi quên cả thời gian.

Leave a Comment

Your email address will not be published.

Xem thêm
Scroll to Top